(Tiếp theo phần 1)
Như vậy ta đã chuyển được việc tìm nghiệm bài toán Cauchy của phương trình elliptic về các bài toán biên với điều kiện biên Dirichlet và Neumann, từ đó đưa đến bài toán tìm . Trong Toán ứng dụng, Bài toán Cauchy trừu tượng kiểu này được áp dụng khá nhiều, vì nó mô tả hiện tượng thực tiễn với đầu vào là những khảo sát ban đầu trên một vùng biên có thể tiếp cận được, ví dụ: Một phần biên của lò phản ứng hạt nhân, một phần đáy của dòng sông, vỏ não của con người (chụp cắt lớp) và vân vân, vân vân. Người ta có thể nghiên cứu bài toán Cauchy bằng cả lý thuyết và tính toán, định tính và định lượng. Ở đây chúng ta đề cập tới khía cạnh định lượng của nó, và cụ thể là các phương pháp hiệu chỉnh để đặt chỉnh hoá bài toán Cauchy, bằng phương pháp của Tikhonov, Lavrentiev,… Vậy phương pháp hiệu chỉnh là gì?
Phương pháp hiệu chỉnh: Nói một cách tổng quát nhất, phương pháp hiệu chỉnh là phương pháp, bằng một cách nào đó, đưa ra một dãy nghiệm xấp xỉ tốt nhất tới nghiệm của một phương trình (toán tử) dạng khi dữ kiện ở vế phải không được biết, mà thay vào đó ta chỉ biết nhiễu của nó, tức là
, với $\|\delta\|\leq\varepsilon$ nào đó, có nghĩa là tìm một dãy
hoặc
hội tụ (theo một nghĩa nào đó) về nghiệm chính xác
, với
thoả mãn phương trình
. Thông thường toán tử
là compact, nên nếu có tồn tại nghịch đảo thì nghịch đảo của nó cũng là không bị chặn, và do đó bài toán ta nghiên cứu sẽ là đặt không chỉnh, cũng vì điều đó nên đừng nghĩ đến chuyện xấp xỉ
bởi
(hoặc tổng quát hơn là giả nghịch đảo Moore Penrose
) nhé. Việc tiếp theo cần làm là ta nêu ra tốc độ hội tụ của nghiệm xấp xỉ nêu trên. Khi tham số hiệu chỉnh không phụ thuộc và
mà chỉ phụ thuộc vào
thì ta gọi là tham số hiệu chỉnh tiên nghiệm (a-priori), còn ngược lại thì ta gọi là tham số hiệu chỉnh hậu nghiệm (a-posteriori). Cái đầu tiên cho ta biết tốc độ hội tụ lý thuyết của dãy nghiệm xấp xỉ, còn cái thứ hai cho ta biết thời điểm dừng “tối ưu” của dãy xấp xỉ trong thực tiễn. Người đầu tiên đề xuất các khái niệm hiệu chỉnh bài toán, chỉnh hoá bài toán là A. Tikhonov, một nhà toán học nổi tiếng người Nga. Chính các công trình của ông đã đem lại cho lý thuyết bài toán đặt không chỉnh sức sống mới, đem nó gần với thực tế hơn, mô tả được thế giới thực.


